Sau khi kết thúc phiên giao dịch vào ngày 30 tháng 06 năm 2026 theo giờ miền Đông Hoa Kỳ, Nike (NYSE: NKE) đã công bố kết quả tài chính quý IV và cả năm tài chính 2026. Dữ liệu cho thấy doanh thu quý IV đạt 10,97 tỷ USD, vượt dự báo khảo sát của FactSet là 10,85 tỷ USD. Lợi nhuận trên mỗi cổ phiếu (EPS) điều chỉnh đạt 0,72 USD, cao hơn nhiều so với kỳ vọng của các nhà phân tích là 0,13 USD. Lợi nhuận ròng tăng vọt 407% so với cùng kỳ năm trước, đạt 1,069 tỷ USD. Tuy nhiên, bất chấp những con số "vượt kỳ vọng" này, báo cáo lợi nhuận vẫn không chinh phục được thị trường. Tính đến ngày 01 tháng 07 theo giờ Bắc Kinh, giá cổ phiếu Nike trong phiên giao dịch ngoài giờ đã giảm tới 8%, kết phiên giảm khoảng 2,3%.
Khoảng cách giữa các chỉ số lợi nhuận ấn tượng và giá cổ phiếu sụt giảm phản ánh mối lo ngại sâu sắc của thị trường vốn về những thách thức mang tính cấu trúc của Nike. Là thương hiệu thể thao lớn nhất thế giới—một cổ phiếu tiêu biểu thuộc nhóm Tiêu dùng không thiết yếu mang tính chu kỳ—Nike đang đối mặt với ba áp lực lớn: giảm tồn kho, tái cấu trúc kênh phân phối và sự chững lại của thị trường Trung Quốc. Báo cáo lợi nhuận này là cơ hội để phân tích logic cốt lõi của chu kỳ phục hồi thương hiệu tiêu dùng toàn cầu: Chu kỳ tồn kho bán lẻ đang diễn biến ra sao? Chiến lược DTC (bán trực tiếp tới người tiêu dùng) đã đến bước ngoặt? Liệu thị trường Trung Quốc có thể trở thành động lực tăng trưởng mới cho các nền kinh tế dẫn dắt bởi thương hiệu?
Tổng quan lợi nhuận: Vượt kỳ vọng nhưng rủi ro cấu trúc vẫn hiện hữu
Các chỉ số tài chính chính của Nike trong quý IV năm tài chính 2026 (kết thúc ngày 31 tháng 05 năm 2026) như sau:
Doanh thu: 10,97 tỷ USD, giảm 1% so với cùng kỳ năm trước (theo báo cáo); giảm 4% nếu loại trừ biến động tỷ giá. Doanh thu cả năm đạt 46,4 tỷ USD, không đổi so với năm trước (theo báo cáo), giảm 2% trên cơ sở trung lập tỷ giá.
Biên lợi nhuận gộp: 49,2%, tăng mạnh 890 điểm cơ bản so với cùng kỳ năm trước. Tuy nhiên, sự cải thiện này gần như hoàn toàn nhờ một yếu tố đặc biệt—sau khi Tòa án Tối cao Hoa Kỳ hủy bỏ chính sách thuế toàn cầu của chính quyền Trump theo Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế, Nike ghi nhận khoảng 986 triệu USD hoàn thuế dự kiến, giúp biên lợi nhuận gộp tăng khoảng 900 điểm cơ bản. Nếu loại trừ tác động của hoàn thuế, mức cải thiện biên lợi nhuận gộp cốt lõi là rất nhỏ.
Lợi nhuận ròng và EPS: Lợi nhuận ròng quý IV đạt 1,07 tỷ USD, EPS là 0,72 USD, trong đó có 0,52 USD/cổ phiếu từ hoàn thuế. Nếu loại trừ yếu tố một lần này, EPS điều chỉnh chỉ khoảng 0,20 USD. Lợi nhuận ròng cả năm đạt 3,11 tỷ USD, thấp hơn mức 3,22 tỷ USD của năm trước.
Cấu trúc kênh phân phối: Doanh thu bán buôn đạt 6,6 tỷ USD, tăng 4% so với cùng kỳ năm trước (theo báo cáo); doanh thu Nike Direct (DTC) đạt 4,1 tỷ USD, giảm 7% so với cùng kỳ năm trước (theo báo cáo), trong đó doanh thu kỹ thuật số của thương hiệu Nike giảm 12%, doanh thu từ cửa hàng thuộc sở hữu Nike giảm 7%. Đây là quý hiếm hoi Nike ghi nhận tăng trưởng DTC âm, cho thấy sự rút lui đáng kể khỏi chiến lược "ưu tiên DTC" trước đây.
Hiệu quả theo khu vực: Doanh thu Bắc Mỹ tăng 3% lên 4,83 tỷ USD; doanh thu Trung Quốc Đại lục giảm 12% xuống 1,3 tỷ USD nhưng vẫn vượt dự báo của Wall Street là 1,24 tỷ USD; khu vực EMEA giảm 6%.
Chu kỳ tồn kho: Bước ngoặt từ giảm bị động sang quản lý chủ động
Nike về bản chất là "cổ phiếu thương hiệu tiêu dùng + chu kỳ tồn kho". Giá cổ phiếu của hãng không bị chi phối bởi các con số lợi nhuận từng quý, mà bởi chu kỳ luân phiên giữa nhu cầu bán lẻ và quá trình giảm/tăng tồn kho.
Tính đến ngày 31 tháng 05 năm 2026, tài sản tồn kho của Nike đạt 7,5 tỷ USD, không đổi so với cùng kỳ năm trước. Con số này không phải là mức cao—so sánh lại, tồn kho cuối tháng 08 năm 2025 là 8,114 tỷ USD và đã giảm xuống 7,5 tỷ USD vào cuối tháng 02 năm 2026. Việc giá trị tồn kho tiếp tục giảm cho thấy nỗ lực giảm tồn kho của Nike đang phát huy hiệu quả. Tuy nhiên, điểm mấu chốt nằm ở "chất lượng" và "cấu trúc" tồn kho.
Theo khu vực, cấu trúc tồn kho tại Bắc Mỹ đã trở nên lành mạnh. Doanh thu bán buôn quý IV tại Bắc Mỹ tăng 10%, xác nhận sự phục hồi ở phía kênh phân phối. Khu vực EMEA cũng đã trở lại trạng thái bình thường. Tuy nhiên, việc giảm tồn kho tại Trung Quốc Đại lục vẫn đang tiếp diễn—dù tồn kho giảm hai con số, doanh thu quý IV vẫn giảm 12%. Điều này cho thấy việc giảm tồn kho phần nào được thúc đẩy bởi các chương trình khuyến mãi giảm giá, chứ chưa phải là sự phục hồi tự nhiên của nhu cầu cuối cùng.
Xét về góc độ ngành, lịch sử chu kỳ tồn kho cho thấy đối với các thương hiệu trưởng thành, chu kỳ kết hợp giữa "giảm bị động + bổ sung chủ động" thường kéo dài từ 2 đến 6 quý. Nike bắt đầu quá trình thanh lý tồn kho có hệ thống từ nửa cuối năm 2025 và đã duy trì khoảng bốn quý, đặt công ty vào giai đoạn cuối của chu kỳ. Nike từng dự báo sẽ hoàn thành sáng kiến "Win Now" và phục hồi sức khỏe thị trường vào cuối năm dương lịch 2026.
Đáng chú ý, ban lãnh đạo Nike đã thể hiện sự thận trọng. Giám đốc tài chính Matthew Friend phát biểu trong báo cáo lợi nhuận rằng "tỷ lệ bán sản phẩm vẫn còn gặp khó khăn". Công ty dự báo doanh thu sẽ giảm trong nửa đầu năm tài chính 2027. Phản ứng lạnh nhạt của thị trường đối với kết quả "vượt kỳ vọng"—giá cổ phiếu ngoài giờ giảm tới 8%—phản ánh sự hoài nghi về tốc độ phục hồi chu kỳ tồn kho.
Chuyển đổi DTC: Từ "ưu tiên trực tiếp" sang cân bằng kênh phân phối
Chiến lược DTC của Nike từng là hình mẫu cho quá trình chuyển đổi số của các thương hiệu tiêu dùng toàn cầu. Kênh trực tiếp mang lại biên lợi nhuận cao hơn, dữ liệu người dùng đầy đủ hơn và kiểm soát thương hiệu mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, dữ liệu quý IV năm tài chính 2026 cho thấy bước ngoặt quan trọng: doanh thu DTC giảm 7% trong khi doanh thu bán buôn tăng 4%.
Đây không phải là biến động ngắn hạn mà là sự điều chỉnh chiến lược. Ban lãnh đạo đã xác định rõ công ty đang chuyển từ mô hình "ưu tiên Nike Direct" sang mô hình tích hợp cả kênh sở hữu và đối tác. Dấu hiệu phục hồi của kênh bán buôn đặc biệt rõ nét—tại Bắc Mỹ, doanh số bán buôn quý III tăng mạnh 11%. Nike đang củng cố quan hệ với các đối tác bán lẻ lớn như Foot Locker, JD Sports và DICK’S Sporting Goods, giành lại diện tích trưng bày và cải thiện trình bày sản phẩm tại cửa hàng.
Sự chuyển dịch này có logic riêng. Kênh DTC tăng trưởng vượt bậc trong các năm đại dịch 2020–2022, khi bán lẻ truyền thống bị hạn chế và thương mại điện tử bùng nổ. Khi hành vi tiêu dùng trở lại bình thường, DTC đối mặt với chi phí thu hút khách hàng tăng cao và biên lợi nhuận bị bào mòn do giảm giá. Kênh bán buôn mang lại hiệu ứng quy mô ổn định hơn và tiếp cận khách hàng rộng hơn.
Về mặt tài chính, giá trị chiến lược của DTC vẫn còn—đây là nền tảng cho sự gắn kết với người tiêu dùng, phân tích dữ liệu và lợi nhuận dài hạn. Nhưng trong ngắn hạn, kênh bán buôn có vẻ phù hợp hơn để ổn định doanh thu. Nike kỳ vọng khi quá trình chuyển đổi tiến triển, cả hai kênh sẽ quay lại quỹ đạo tăng trưởng cân bằng hơn.
Bài học cho các thương hiệu tiêu dùng toàn cầu: DTC không phải là sự thay thế "hoặc cái này hoặc cái kia", mà là tối ưu hóa động kênh phân phối. Quá chú trọng bán trực tiếp có thể hy sinh quy mô, còn chỉ dựa vào bán buôn sẽ mất kết nối trực tiếp với người tiêu dùng. Nike đang trong quá trình tìm lại điểm cân bằng này.
Thị trường Trung Quốc: Cơ hội cấu trúc giữa đà chững lại
Trung Quốc Đại lục là mảnh ghép phức tạp nhất trong bài toán lợi nhuận của Nike. Doanh thu quý IV đạt 1,297 tỷ USD, giảm 12% so với cùng kỳ năm trước; doanh thu cả năm đạt 5,847 tỷ USD, giảm 11%. EBIT đạt 243 triệu USD, giảm 20% so với cùng kỳ năm trước.
Nhìn bề ngoài, các con số này khá thất vọng. Nhưng phân tích sâu hơn lại hé lộ nhiều tín hiệu đáng chú ý:
Thứ nhất, doanh thu Trung Quốc Đại lục 1,297 tỷ USD vẫn vượt dự báo của Wall Street là 1,24 tỷ USD—kỳ vọng thị trường đã phản ánh đầy đủ rủi ro giảm. Thứ hai, tồn kho giảm hai con số, cho thấy tốc độ thanh lý được đẩy nhanh. Thứ ba, một số phân khúc ghi nhận tăng trưởng—chạy bộ tăng trưởng trung bình một con số, bóng đá và tennis đều tăng hai con số. Về bán lẻ, cửa hàng House of Innovation tại Thượng Hải tăng trưởng hai con số trong quý này, các cửa hàng được nâng cấp có doanh số cao hơn, và cửa hàng ACG mới tại Nam Kinh hoạt động tốt trong giai đoạn đầu.
CEO Nike Elliott Hill phát biểu sau báo cáo lợi nhuận rằng công ty "cam kết hoàn toàn giành lại thị trường Trung Quốc". Ông cũng thừa nhận: "Nhìn chung, kết quả kinh doanh vẫn chưa đạt kỳ vọng. Công ty chưa phát huy hết tiềm năng, đặc biệt là ở dòng Nike Sportswear và Jordan streetwear, nơi tỷ lệ bán sản phẩm còn gặp khó khăn."
BofA Securities ước tính Trung Quốc chỉ chiếm 13% tổng doanh thu của Nike năm tài chính 2026, giảm mạnh so với mức đỉnh trước đó. Hãng dự báo áp lực doanh thu và biên lợi nhuận sẽ tiếp tục trong phần còn lại của năm tài chính 2026. Tuy nhiên, về dài hạn, doanh thu thường niên 5,847 tỷ USD của Trung Quốc Đại lục vẫn là con số lớn—không thương hiệu tiêu dùng toàn cầu nào có thể bỏ qua tầm quan trọng chiến lược của thị trường này.
Từ góc độ kinh tế thương hiệu Tiêu dùng không thiết yếu, tốc độ phục hồi tại Trung Quốc là chỉ báo then chốt. Tốc độ phục hồi niềm tin tiêu dùng, cạnh tranh giữa thương hiệu nội địa và quốc tế, cũng như quá trình nâng cấp cấu trúc tiêu dùng thể thao sẽ quyết định trần tăng trưởng của Nike—và toàn bộ ngành thương hiệu thể thao—trong chu kỳ tiếp theo.
Kết luận: Bài học từ Nike và chu kỳ phục hồi thương hiệu tiêu dùng toàn cầu
Báo cáo lợi nhuận quý IV năm tài chính 2026 của Nike mang đến bức tranh nghịch lý nhưng thực tế: khoản hoàn thuế một lần tạo ra con số lợi nhuận nổi bật, nhưng các thách thức cấu trúc vẫn rất lớn. Doanh thu trì trệ, kênh DTC thu hẹp, thị trường Trung Quốc giảm sút và ban lãnh đạo thận trọng—tất cả góp phần vào quyết định "bỏ phiếu bằng chân" của thị trường vốn.
Nhưng vượt ra ngoài bản thân doanh nghiệp, tình hình của Nike phản ánh bức tranh chung của kinh tế thương hiệu Tiêu dùng không thiết yếu toàn cầu. Sau giai đoạn tích tụ tồn kho và biến động nhu cầu 2023–2025, ngành đang ở điểm chuyển từ "giảm bị động" sang "bổ sung chủ động". Các điều kiện tiên quyết cho phục hồi định giá thương hiệu—tồn kho lành mạnh, cấu trúc kênh tối ưu và nhu cầu mới tại thị trường cốt lõi—đang dần hình thành, dù tốc độ và cường độ vẫn rất khó đoán.
Liệu chu kỳ tồn kho của Nike sẽ được sửa chữa hoàn toàn vào cuối năm 2026? DTC và bán buôn có cân bằng để phục hồi tăng trưởng mà vẫn duy trì giá trị thương hiệu? Liệu "chuyển đổi toàn diện" tại Trung Quốc có tìm được lối đi giữa áp lực doanh số và tiềm năng dài hạn? Những câu hỏi này không chỉ ảnh hưởng đến định giá cổ phiếu NKE mà còn định hướng và nhịp điệu của chu kỳ phục hồi thương hiệu tiêu dùng toàn cầu.
Đối với nhà đầu tư tập trung vào nhóm Tiêu dùng không thiết yếu, báo cáo lợi nhuận của Nike là cửa sổ quan trọng: phục hồi thương hiệu tiêu dùng không bao giờ là đường thẳng đi lên. Nó tuân theo logic nội tại của chu kỳ tồn kho, chịu ảnh hưởng bởi khác biệt cấu trúc giữa các thị trường khu vực và thử thách kỷ luật chiến lược cùng hiệu quả thực thi của ban lãnh đạo. Trong chu kỳ kinh tế thương hiệu tiếp theo, những thương hiệu thực sự bền vững không phải là những cái tên chạy theo con số ngắn hạn, mà là những doanh nghiệp giữ vững kỷ luật giảm tồn kho, linh hoạt chuyển đổi kênh và có tầm nhìn dài hạn giữa biến động thị trường.
FAQ
Q1: Điều gì thúc đẩy tăng trưởng lợi nhuận mạnh mẽ trong báo cáo lợi nhuận mới nhất của Nike?
Lợi nhuận ròng quý IV năm tài chính 2026 của Nike tăng vọt 407% so với cùng kỳ năm trước, đạt 1,07 tỷ USD, chủ yếu nhờ phán quyết của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ hủy bỏ thuế toàn cầu của chính quyền Trump theo Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế. Nhờ đó, Nike ghi nhận khoảng 986 triệu USD hoàn thuế dự kiến. Nếu loại trừ yếu tố một lần này, EPS điều chỉnh chỉ khoảng 0,20 USD.
Q2: Vì sao cổ phiếu Nike giảm dù kết quả lợi nhuận vượt kỳ vọng?
Thị trường tập trung vào tiến trình cải thiện cấu trúc chứ không phải con số lợi nhuận một lần. Doanh thu Trung Quốc Đại lục giảm 12%, doanh thu DTC giảm 7% và ban lãnh đạo dự báo doanh thu sẽ tiếp tục giảm trong nửa đầu năm tài chính 2027. Thị trường vốn diễn giải các tín hiệu này một cách thận trọng, cho rằng chu kỳ chuyển đổi của Nike có thể kéo dài hơn dự kiến.
Q3: Quá trình giảm tồn kho của Nike đã tiến xa đến đâu?
Tính đến ngày 31 tháng 05 năm 2026, tồn kho của Nike đạt 7,5 tỷ USD, không đổi so với cùng kỳ năm trước. Tồn kho tại Bắc Mỹ và EMEA đã trở lại mức lành mạnh; tồn kho Trung Quốc Đại lục giảm hai con số nhưng vẫn đang trong quá trình thanh lý. Công ty kỳ vọng sẽ hoàn thành sáng kiến "Win Now" và phục hồi sức khỏe thị trường vào cuối năm 2026.
Q4: Chiến lược DTC của Nike có thất bại không?
Không thất bại, mà bước vào giai đoạn điều chỉnh chiến lược. Quý IV, doanh thu DTC giảm 7% trong khi doanh thu bán buôn tăng 4%, cho thấy Nike đang chuyển từ mô hình "ưu tiên trực tiếp" sang mô hình tích hợp cân bằng giữa kênh sở hữu và đối tác. DTC vẫn đóng vai trò quan trọng trong kiểm soát thương hiệu và dữ liệu người tiêu dùng, nhưng trong ngắn hạn, kênh bán buôn đóng vai trò lớn hơn trong ổn định doanh thu.
Q5: Đánh giá giá trị dài hạn của Nike tại thị trường Trung Quốc như thế nào?
Doanh thu cả năm tại Trung Quốc Đại lục đạt 5,847 tỷ USD, chiếm khoảng 13% tổng doanh thu của Nike. Dù áp lực doanh số và biên lợi nhuận ngắn hạn vẫn hiện diện, Nike tiếp tục coi Trung Quốc là thị trường cốt lõi cho tăng trưởng dài hạn. Các phân khúc chạy bộ, bóng đá và tennis đều có tăng trưởng, các cửa hàng chủ lực như House of Innovation tại Thượng Hải ghi nhận mức tăng hai con số. Tốc độ phục hồi tại Trung Quốc sẽ là biến số then chốt trong chu kỳ tăng trưởng tiếp theo của Nike.




